TIME

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Phạm Thành Nhơn)
  • (Bùi Thị Quỳnh Nga)

Ảnh ngẫu nhiên

Trao_the_bhyt.jpg Hoc_tot_mon_KHTN.jpg Hoc_tot_mon_tieng_anh.jpg Trao_qua_ho_tro_hs.jpg Thao_giang_tuan_6.jpg Hoi_nghi_vien_chuc_va_nguoi_lao_dong.jpg IMG_20221003_070656.jpg Gioi_thieu_sach.jpg Trao_qua_cho_HS_co_hoan_canh_kho_khan.jpg IMG_20220922_142456.jpg IMG_20200907_070004.jpg IMG_20200905_073411_2.jpg Photo153631508471815363150847192120468886.jpg 20151015_145913.jpg 20151015_145913_1.jpg Painter_art_illustration_noonsaram_07.jpg Children_26.jpg Children_25.jpg 138.jpg 813.jpg

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

BINH THUAN's WEATHER

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Cuộc sống quanh ta > Ngày mới >

    Ngẫm!

    Bố về nhà, ném vội đống quần áo vào va li. Tôi ôm em đứng phía sau cánh cửa gọi bố, mẹ kéo tay tôi lại, cất giọng hằn học đầy oán hận: “Để cho lão đi, đấy không phải bố của chúng mày”.

    Mẹ tôi đi làm gái. Hằng đêm nghe tiếng bước chân, tiếng cót két cửa vọng lại trong khoảng không tĩnh lặng, mẹ vào phòng nằm dài mệt mỏi. Những nỗi đau và sự oán hận vẫn hiện rõ rệt trên mặt mẹ dù lớp phấn dày đã cố che đi. Mẹ bảo: “Lao đầu vào cái nghề này thì làm sao rút chân ra được nữa”. Sau gần 8 năm đi làm gái, mẹ “bỏ nghề” vì người ta chê gái già. Mẹ con tôi chuyển đi khỏi mảnh đất tăm tối, bước qua nỗi đau khổ ê chề trong quá khứ.

    Hơn 20 năm từ ngày bố đi, mẹ vẫn ôm nỗi oán hận về người chồng phản bội. Đôi mắt mẹ vẫn nhen nhóm sự oán thù và trách móc vì bố là người đàn ông đã bỏ mẹ đi và đẩy mẹ đến bước đường này. Thỉnh thoảng, em tôi vẫn hỏi: “Bao giờ bố về?”. Mẹ điên người hét lên: “Bố mày chết rồi!”. Nó khóc thét bảo mẹ nói dối rồi giãy giụa dưới sàn nhà cô độc. Còn tôi biết mẹ nói thật, bố đã chết trong lòng mẹ lâu lắm rồi.

                                  download

    Thêm một chiều tàn nắng, người đàn ông phản bội của mẹ trở về. Bố bị bệnh nặng: Ung thư phổi giai đoạn cuối, chẳng còn sống được bao lâu nữa. Tuổi già, bệnh tật và sự hối hận đã đeo bám ông cả đời. Những ngày tháng cuối cùng, bố muốn trở về xin tha thứ. Ông muốn dành thời gian còn lại cuối đời để sửa chữa sai lầm với mẹ con tôi.

    Tôi đến gặp bố. Căn nhà xơ xác, thiếu thốn và chật hẹp. Tiếng ho khù khụ, tôi đau xé lòng. Bố vẫn mãi là người đã cho chúng tôi sinh mạng này. Những đau khổ của mẹ là sự dằn vặt lớn nhất ám ảnh chị em tôi. Nhưng tôi biết mẹ vẫn còn hận bố. Mẹ đợi bố trở về chẳng phải để nhận một lời xin lỗi hay sao.

    Phút cuối đời, đôi mắt bố mở trừng trừng, nắm chặt bàn tay chị em tôi, miệng mấp máy lời khẩn cầu tuyệt vọng. Mẹ không đến kịp để nhìn thấy bố.

    Nắm tro than nguội lạnh là bao nỗi chua cay đã hoá thành cát bụi. Bố đã mất, nỗi oán hận của mẹ cũng trở thành nắm tro hoá hư vô. Mẹ cầm chặt di cốt bố trong tay, bốc từng nắm nhỏ. Gió đưa linh hồn bố đi, thân xác bố sẽ nằm mát mẻ dưới con sông đã chứng kiến bao đời người lầm lạc. Em tôi hỏi mẹ: “Bố đi đâu hả mẹ?” Mẹ bảo: “Bố lên thiên đường - nơi chỉ có một lối đi mà Chúa sẽ chỉ dẫn để bố không còn lạc và sa ngã”.


    Nhắn tin cho tác giả
    Bùi Thị Quỳnh Nga @ 14:40 27/10/2015
    Số lượt xem: 85
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến